Để được xem phim MIỄN PHÍ 3G/4G, vui lòng truy cập bằng 3G/4G của Vinaphone; đăng nhập bằng wifi tại đây hoặc soạn ngay V gửi 1579

Khi khán giả không còn tìm phim để yêu mà để soi lại chính mình

7
0

Có một sự thật khá lặng lẽ: khán giả ngày nay xem phim tình cảm không còn để tin vào tình yêu nữa. Họ xem để tự hỏi mình đã từng rung động như thế chưa. Đã từng dốc lòng chưa. Hay đã quen với việc đứng ngoài cảm xúc quá lâu.

Bộ phim Hàn nổi tiếng do nam diễn viên sinh năm 1986 thủ vai đã ra đời đúng vào thời điểm ấy. Một bộ phim không cố làm người ta khóc. Không ép người ta tin. Không thao túng cảm xúc bằng bi kịch. Và cũng vì thế, nó giống như một tấm gương hơn là một giấc mơ.

Bộ phim siêu hot lên sóng. Ảnh: Sưu tầm 

Phim không kéo khán giả vào câu chuyện. Phim để khán giả tự đứng trước nó và tự hỏi: mình đang ở đâu trong những mối quan hệ hiện tại.

Một tình yêu được xây dựng bằng sự dè chừng

Hai nhân vật chính gặp nhau không vội vàng. Họ trò chuyện nhiều hơn là thổ lộ. Họ giữ khoảng cách nhiều hơn là tiến lại gần. Tình cảm trong phim không bùng nổ. Nó tích tụ chậm, rất chậm, giống cách những người trưởng thành bước vào yêu sau khi đã đi qua đủ thất vọng.

Điều này khiến bộ phim bị chê là nhạt. Nhưng nếu nhìn kỹ, đây lại là kiểu nhạt rất đời. Là khi con người ta không còn yêu bằng bản năng, mà yêu bằng sự tính toán. Không phải vì họ không rung động, mà vì họ sợ sai thêm lần nữa.

Vấn đề nằm ở chỗ: phim chỉ dừng ở việc phản ánh trạng thái đó, chứ không dám đi xa hơn. Không dám hỏi tiếp rằng nếu cứ dè chừng như vậy, thì tình yêu sẽ đi về đâu.

Go Youn Jung và hình ảnh người phụ nữ thời nay

Nhân vật nữ do Go Youn Jung thể hiện là kiểu phụ nữ rất quen thuộc với khán giả trẻ. Độc lập. Thành công. Đẹp. Biết rõ giá trị của bản thân. Nhưng đồng thời cũng là người luôn kiểm soát cảm xúc để không bị tổn thương.

Cô không yếu đuối. Nhưng cũng không dám buông mình. Cô bước vào mối quan hệ như bước vào một căn phòng đã đo sẵn diện tích, không thừa một bước, không thiếu một khoảng trống.

Đây không phải nhân vật thiếu chiều sâu. Ngược lại, cô phản ánh rất rõ một thế hệ phụ nữ đã quen với việc tự bảo vệ mình. Chỉ tiếc là bộ phim không đặt cô vào những tình huống đủ khắc nghiệt để lớp phòng vệ ấy thực sự nứt ra.

Ảnh: Sưu tầm 

Bộ phim giống một cuộc nói chuyện tử tế nhưng không dám tranh luận

Xem phim có cảm giác như đang nói chuyện với một người rất lịch sự. Mọi câu trả lời đều đúng mực. Không ai làm ai khó chịu. Không có va chạm đủ mạnh để làm lộ ra những suy nghĩ xấu xí nhất, ích kỷ nhất, thật nhất.

Và trong điện ảnh, sự tử tế quá mức đôi khi lại là một rào cản. Vì con người chỉ nhớ rất lâu những khoảnh khắc họ bị chạm vào phần không đẹp đẽ của chính mình.

Phim chọn an toàn. Chọn dễ xem. Chọn không làm ai mất lòng. Và cái giá phải trả là không ở lại lâu trong trí nhớ.

Vì sao nhiều người xem xong nhưng không nói lại với ai

Không phải vì phim dở. Mà vì phim không tạo ra nhu cầu chia sẻ. Không có cảnh nào khiến người ta phải nhắn tin cho bạn thân rằng vừa xem một đoạn đau quá. Không có chi tiết nào đủ gây tranh cãi để bàn luận.

Phim trôi qua giống như một mối quan hệ lửng lơ. Không sai. Nhưng cũng không đủ đúng để giữ.

Có những mối quan hệ không cần ồn ào để bắt đầu, nhưng cũng không đủ mãnh liệt để ở lại. Ảnh: Sưu tầm 

Tiếng Yêu Này, Anh Dịch Được Không (tên gốc là: Can This Love Be Translated?) không thất bại. Nó chỉ phản ánh rất đúng một trạng thái yêu phổ biến hiện nay. Người ta vẫn bước vào tình cảm. Nhưng luôn để sẵn một lối thoát.

Và có lẽ, điều khiến bộ phim khiến nhiều người thấy trống không phải vì nó thiếu cảm xúc, mà vì nó giống chúng ta quá. Những người đã quen giữ mình an toàn đến mức quên mất cảm giác dốc lòng là như thế nào.

Nếu bạn muốn, mình có thể viết tiếp một bài khác nữa. Một bài nhìn thẳng vào câu hỏi vì sao phim tình cảm Hàn ngày càng đẹp nhưng ngày càng ít khiến người ta tin vào yêu. Hoặc viết dưới dạng độc thoại nội tâm của một khán giả xem phim lúc nửa đêm. Chỉ cần bạn gật đầu.

Bình luận

Tin xem nhiều nhất

Tin mới